Ư NGHĨA TỤNG THỦ HỘ THẦN CHÚ

 

   Theo kinh nghiệm tu Bổn Môn Pháp Hoa. Ngài đặt pháp môn tŕ tụng thần chú, vào phần kế tam quy. Nghĩa là kết hợp Hiển giáo và Tu Thiền mà vẫn chưa tạo thành thế giới an lạc,hiểu biết. Nên ứng dụng Mật giáo để chúng ta nương  theo, Gia tŕ lực của Phổ Hiền, Dược Vương Bồ Tát,Dũng Thí Bồ tát, đến Tỳ Sa Môn Thiên Vương, Thập La Sát Nữ.

   Thật vậy các vị này đă phát nguyện giữ ǵn người đọc, tụng tŕ kinh Pháp Hoa, tuy các ngài hiện thân Bồ Tát, Long Thiên, thậm chí La Sát biết được bí mật tạng của Phật, sử dụng được thần chú của Phật, chứng tỏ các Ngài rất gần Phật.

   Tuy chỉ có Bồ Tát Phổ Hiền, Dược Vương, Dũng Thí cho chúng ta thủ hộ chú, nhưng phải hiểu rằng  ba vị này tiêu biểu cho tất cả.

 Dược Vương Bồ Tát đă từng cứu thoát nhiều người.

   Dũng Thí Bồ Tát chuyên hành bố thí cơm ăn áo mặc cho nhiều người. Hai vị này đă phát nguyện che chở người đọc tụng thọ tŕ kinh Pháp Hoa. Th́ tất nhiên những người đă theo ơn đức Dược Vương và Dũng Thí Ḅ Tát cũng phỉ giúp đỡ người đọc, tụng, thọ tŕ kinh Pháp Hoa.

   Hai vị Thiên Vương: Tỳ Sa Môn, Tŕ Quốc thiên Vương lănh đạo các Long Thần, họ tuyên bố kính trọng, giữ ǵn người tŕ kinh Pháp Hoa.

   La Sát Nữ đứng đầu nhóm ác cũng phất nguyện ủng hộ , giữ ǵn người đọc, tụng, thọ, tŕ kinh Pháp Hoa.

   Chúng ta tụng thần chú nhằm nhắc nhở các Ngài đă phát nguyện ủng hộ người đọc tụng thọ tŕ kinh Pháp Hoa sau khi Phật diệt độ, trong đố có chúng ta. Chúng ta cũng tự xét lại ḿnh, xem đă giống như di huấn của các đức Phật chưa ?

    Trên tinh thần tụng thủ hộ như vậy từ tâm thay đổi, Chúng ta như pháp tu hành, Dù ở bất cứ nơi nào cũng được Bồ Tát hiện thân che chở, b́nh an, tạo mọi điều kiện cho chúng ta  tu đạo hạnh.

   Sống trong canh giới an lành chúng ta đọc tụng thọ tŕ thần chú, nhớ ơn công đức giúp đỡ của các Ngài, Sống mong các ngài măi măi làm Pháp lữ trợ duyên cho chúng ta thăng hoa trên đường giải thoát.

   Sau khi tụng thủ hộ thần chú c̣n tạ ơn các vị Vô H́nh, Hữu h́nh giúp đỡ:

Tất cả muôn loài đến nghe kinh

Quyết ḷng bỏ vọng để cầu chơn

Cùng nhau giữ Pháp cho c̣n măi

Chẳng phụ lời vàng của Thích Tôn

 

Làm cho lợi ích chốn Nhân Thiên

Muốn bỏ trần gian nỗi ưu phiền

Nương theo Diệu Nghĩa mà tu tập

Khi măn duyên phàm được lên tiên

 

Hoặc về cơi Phật ngự Đài Sen

Nghiệp chướng bao đời được lắng yên

Trần gian thuận nghịch tâm không thiết

Liễu ngộ Pháp Hoa chứng Đạo Thiền

 

Tâm từ mở rộng đến vô biên

Tướng hảo quang mnh tự trang nghiêm

Mọi loài tông thấy ḷng thanh thản

Diệu quả Bồ Đề thể tịch nhiên.

 

Nam Mô Hộ Pháp Chư Thiên Bồ Tát. (3 lần)

   Đoạn thứ nhất gồm 4 câu đầu, nhằm nhắc nhở ta, các vị đến cùng tu hoặc nghe chúng ta tụng kinh. Tất cả đều phải nhớ mục tiêu duy nhất của đệ tử Phật là bỏ vọng cầu Chơn.

   Thật vậy, Cần ư thức sâu sắc rằng chúng ta đang sống trong  thế giới huyễn vọng, giả tạm , nên sao cũng được. Diều quan trọng đới với chúng ta là nương theo Pháp Phật để trở về thế giới Chân Thật, Thế giới của bản thể, của tự tâm giải thoát.

   Trước khi từ bỏ  cơi tạm bợ này, Chúng ta phải noi gương đức Phật, Các vị Tôn Đức Tiền Bối, làm điều ǵ lợi ích để lại cho đời, thể hiện ư nghĩa của Pháp Phật, giúp cho người sau nương theo đó tu hành, mới không phụ ḷng đức Thế Tôn.

   Bốn câu kệ tiếp: Cảnh giác chúng ta sống ở Ta Bà, tất nhiên phải chạm trán với nhiều phiền toái. Muốn không bị hệ lụy, có thể bỏ phiền naoxowr Ta Bà để  quy Chân, chúng ta cần nương theo diệu nghĩa để tu tập.Trên bước đường tu, Ở giai đoạn một, t́m đọc văn tự tam tạng giáo điển, nhưng hiểu trên mặt văn tự chưa đủ, chúng ta phải t́m ư nghĩa sâu xa tiềm ẩn bên trong gọi là Diệu Nghĩa, quan trọng hơn cả là thể hiện được nghĩa vi Diệu mà đức Phật muốn trao cho trong cuộc sông hiện tại của chính ḿnh. Những người học Phật tu lâu, thông suốt giáo lư, không thể hiện đạo đức trong lời nói, trong việc làm, được coi như hạng tham chấp, cho đến phạm tội phá Pháp.

   Bậc tu thâm nhập được diệu nghĩa, tuy không nói nhiều, nhưng người có duyên gặp gỡ cảm thấy an lành, v́ họ mới thoát ra  sức vi diệu hiền lành, chân thật đáng kính trọng.

   Hành giả Pháp Hoa gắn  liền tâm ḿnh với áo nghĩa kinh, nên thân c̣n ở trần gian mà tâm thoát tục, ưu phiền  thế gian không dính vào được.  Sống an nhiên tự tại giữa cơi đời ô trược thể hiện ư nghĩa: “ Măn duyên phàm được lên tiên”. Tâm không chút phiền năo th́ chắc chắn rời bỏ trần gian này linh hồn được lên Tiên “Hoặc về cơi Phật ngự Đài Sen”.

   Ngự được Đài Sen, nghiệp chướng nhiều đời bỗng tan mất, ư thức như vậy chúng ta cố gắng làm thế nào ở giũa chợ đời, đừng để nghiệp sanh khởi, giữ tâm trong sạch như lúc tŕ kinh.

   An trụ được hỷ lạc, của thế giới Thánh Thiện nhiệm mầu. Từ đó tinh tấn thực hiện Pháp: “ Trần duyên thuận nghịch tâm không thiết”. Không bận ḷng để tâm đến dù thuận ư hay trái ư, đạt được sở đắc ấy,, chúng ta trở về bản tâm thanh tịnh, nghĩa là chứng đạo Thiền, thấy được sự vật chính xác, hành sử đúng theo quy luật của nó, lúc ấy tâm ta không vướng đến cảnh trần, tâm từ mở rộng đến bao la.   Bài hồi hướng từ:     “ Tất cả muôn loài đến nghe kinh…..Diệu quả Bồ Đề thể tịch nhiên”.

Nói nên lời chúc tốt lành, cho cả người tu, đồng thời cũng là lời nhắc nhở cảnh tỉnh chúng ta.

 Nam Mô Hộ Pháp Chư Thiên Bồ Tát (3 lần).

 Nghĩa là gởi lời cung kính đảnh lễ chào tất cả loài Hữu t́nh, Vô t́nh cùng tham dự đạo tràng.

   KẾT THÚC: Nam Mô Tối Thượng Thừa Viên Giáo, Diệu Pháp Liên Hoa kinh, Pháp Hoa Hội thượng Phật Bồ Tát (3 lần).

   Để nói nên ḷng tôn ḱnh của chúng ta đối với kinh Pháp Hoa, Chư Phật, Chư Bồ Tát trong hội Pháp Hoa. Đối với hành giả Pháp Hoa, bộ kinh này  tiêu biểu cho ư nghĩa sống cao tột, không có ǵ có thể sánh bằng, Ở vị trí tối ưu, nhưng bao dung tất cả Pháp, Môn tu bất cứ ai phát tâm Bồ Đề đều có thể tiến tu được, không bỏ sót một loài nào. Trên mặt thể tánh thanh tịnh là Diệu Pháp. Ca ngợi bằng tất cả chân t́nh và tâm thanh tịnh. Chúng ta hướng về Vô Tướng đạo tràng, Có đầy đủ Phật , Bồ Tát, Thánh Chúng đảnh lễ nhằm trồng căn lành với các Ngài.

Kết duyên với các Ngài để chúng ta nhận được sự mật tá gia bị trên bước đường tu, Vượt qua mọi chướng duyên. Nuôi lớn tâm Bồ Đề đời đời, kiếp kiếp không lui sụt, cho đến thành tựu quả Vô thượng Chánh Đẳng Chánh Giác./.